THỪA THIÊN HUẾ - NƠI CÓ NHIỀU DI SẢN ĐƯỢC UNESCO VINH DANH NHẤT VIỆT NAM

THỪA THIÊN HUẾ - NƠI CÓ NHIỀU DI SẢN ĐƯỢC UNESCO VINH DANH NHẤT VIỆT NAM
Ngày đăng: 20/09/2023

    Đó là niềm tự hào của Thừa Thiên Huế cũng như của Việt Nam.

    - Quần thể di tích Cố Đô Huế: bao gồm hệ thống các di tích liên quan đến Triều Nguyễn. Kiến trúc Huế là sự kết hợp độc đáo giữa những nguyên tắc của kiến trúc truyền thống Việt tư tưởng triết lý phương Đông, cùng những đặc điểm mang ảnh hưởng của kiến trúc quân sự phương Tây, hài hoà với các yếu tố tự nhiên: núi Ngự Bình, sông Hương, cần Giã Viên, cồn Bộc Thanh, Cồn Hến,...

    Quần thể di tích cố đô Huế - Di sản văn hoá thế giới

    (Ảnh: Sở du lịch Thừa Thiên Huế)

    Tiếp theo sau đó là những công nhận khác của Unesco như:

    - NHÃ NHẠC CUNG ĐÌNH HUẾ: là kiệt tác văn hoá phi vật thể và truyền khẩu của nhân loại, cũng là di sản phi vật thể đầu tiên của Việt Nam được công nhận vào năm 2003. Là thể loại nhạc cung đình thời phong kiến, được biểu diễn vào các dịp lễ hội (vua đăng quang, băng hà, các lễ hội tôn nghiêm khác) trong năm của triều đại nhà Nguyễn. 

    Theo đánh giá của UNESCO " trong các thể loại nhạc cổ truyền ở Việt Nam, chỉ có Nhã nhạc đạt tới tầm vóc quốc gia". 

    (Ảnh: thegioidisan.vn)

    - Mộc bản triều Nguyễn: di sản tư liệu được công nhận vào năm 2009. Là loại hình tư liệu đặc biệt về hình thức, nội dung và phương thức chế tác, là bản gốc của các bộ chính văn, chính sử nổi tiếng của Việt Nam được biên soạn, khắc in chủ yếu dưới Triều Nguyễn. Mộc bản được hình thành chủ yếu bằng kỹ thuật khắc ngược ký tự Hán Nôm trên gỗ  để in ra sách được sử dụng phổ biến trong thời kỳ phong kiến và còn lưu giữ được đến ngày nay.

    Mộc bản Triều Nguyễn – Kho báu trường tồn

    (Ảnh: Bộ thể thao và du lịch)

    - Châu bản triều Nguyễn: di sản tư liệu được công nhận vào năm 2014. Châu bản là những văn bản của vương triều đã được nhà vua “ngự phê” bằng mực son đỏ. Châu bản triều Nguyễn là các tài liệu hành chính được hình thành trong quá trình quản lý nhà nước của triều Nguyễn (1802 - 1945), triều đại cuối cùng trong lịch sử phong kiến Việt Nam, bao gồm văn bản của các cơ quan trong bộ máy chính quyền trung ương và địa phương trình lên nhà vua phê duyệt, văn bản các vua ban hành cùng một số văn kiện ngoại giao và thơ văn ngự chế.  

    (Ảnh: cục du lịch quốc gia Việt Nam)

    - Thơ văn trên kiến trúc cung đình Huế: di sản tư liệu được công nhận vào 2016. Thơ văn trên kiến trúc cung đình thường được trang trí theo lối “nhất thi nhất họa” hoặc “nhất tự nhất họa”, mỗi bài thơ hay mỗi đại tự được trang trí kèm một bức tranh chạm khắc theo các đề tài bát bửu, tứ thời… gần như trở thành một lề lối phép tắc quy chuẩn của triều đình như ở Huế - chưa thấy di tích nào trên thế giới có.

    Chiêm ngưỡng Di sản ký ức thế giới “Thơ văn trên kiến trúc cung đình Huế” |  Báo Dân trí

    (Ảnh: báo dân trí)

    - Hai di sản chung với các địa phương khác là nghệ thuật bài chòi Trung Bộ Việt Nam và thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ của người Việt. 

    + Nghệ Thuật bài chòi Trung Bộ: Bài chòi là một trò dân gian phổ biến ở các làng quê Trung Bộ. Ở làng quê Thừa Thiên Huế, Hội Bài chòi vào dịp tết Nguyên đán được tổ chức trong khoảng thời gian từ 30 tháng Chạp đến ngày hạ nêu, đôi khi kéo dài đến Rằm tháng Giêng...

    + Thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam Phủ: Tín ngưỡng Thờ Mẫu Tam phủ là một hình thức thờ cúng người Mẹ hóa thân ở các miền trời, sông nước, rừng núi được hình thành trên nền tảng của tín ngưỡng thờ Nữ thần. Người dân thờ cúng Thánh Mẫu Liễu Hạnh cùng với các vị Thánh Mẫu cai quản miền trời, rừng, nước, những nhân vật lịch sử hoặc huyền thoại có công với nước, với dân. Theo thư tịch và huyền thoại, bà là tiên nữ giáng trần, làm người, rồi qui y Phật giáo, được tôn vinh là “Mẫu nghi thiên hạ”, một trong bốn vị thánh bất tử của người Việt. Từ thế kỷ XVI, tín ngưỡng này trở thành một sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng có ảnh hưởng sâu rộng trong đời sống xã hội và tâm thức người dân, đáp ứng nhu cầu và khát vọng của đời sống con người.

    (Sở thông tin và truyền thông Ninh Bình)

    Trong những năm qua Thừa Thiên Huế cũng đã nỗ lực bảo vệ, trùng tu và phát huy giá trị của các di sản thế giới đại diện của nhân loại.